(¯`·._.¤¤™ßë…†ïØ[♥]™¤¤._.·´¯)
 

Thứ ba, 09/02/2010 16:14 pm

đôi lúc
                                                   mải bước đi,
ta quên nhìn lại sau lưng ta
                                                                 có những gì bỏ rơi lại,
          tuy là nhỏ nhặt
nhưng                                                                                                          đáng để phải suy ngẫm
để rồi                        khi dừng lại sau quãng thời gian dài mệt mỏi
         ta nhận thấy...
có đôi khi
        cảm thấy bất lực trước tất cả mọi việc, gia đình, bạn bè, học hành..tất cả đều quay cuồng xoáy trong ngày tháng
có đôi khi
                      nhận ra rằng tất cả ước mơ mình hằng mong đều ko trở thành sự thật, ngược  lại, những điều không nghĩ ra rằng nó đến thì lại đến
có đôi khi
         cảm giác như mình đến chạy đua trên 1 đường băng dài không đích đến, cảm thấy mệt mỏi trong tất cả mọi việc hằng ngày
có đôi khi
                     nhận thấy mình đã đánh giá sai 1 số con người
       thất vong và khinh thường nhiều lắm những con người khóac lên mình chiếc áo giả tạo , nhưng bên trong họ còn hèn hạ và đáng sợ hơn cả đám sâu bọ nhơ nhớp
                                                                            bất mãn nhiều lắm những người mình trao niềm tin, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại được những hành động của sự ích kỉ và vô tâm
một năm dài mệt mỏi
cũng có nhiều niềm vui và kỉ niệm hạnh phúc
       cũng tìm được một điểm tựa để tự tin vượt qua mọi khó khăn , ngoi ngóp lên được giữa chồng chất áp lực học tập, thi cử
              cũng có được 1 động lực để phấn đấu được trở nên tốt hơn, mặc dù đến khi đã sắp chạm được thì ước mơ ấy lại tan biến nhanh trong phút chốc.....
                                                                    đời sao mênh mông quá
  biết rõ được cái gánh nặng sắp dè lên vai, đang chuẩn bị tinh thần để đón nhận nó
nhưng....
                                                                                                ngày mưa có đến trước ngày nắng không
                 thật sự là sợ lắm
chậc
tâm trạng chất chứa nhiều đến nỗi không thể diễn tả được nổi thành một câu  có nghĩa nữa
         dạo này trình văn xuống cấp quá
mệt mỏi
ôi NHẢM!
................................!
.....................................................!
............................................................................!
 

Bình luận (0)

Bạn có muốn bình luận cho bài viết này không?

Hãy Đăng ký / Đăng nhập để thể hiện ý kiến của bạn !!!