Thứ ba, 19/01/2010 17:08 pm

Với công án thiền "Bát Nhã" mà Sư Ông đưa ra cho chúng ta quán chiếu, với nhiều ví dụ và suy nghĩ cụ thể cho từng đối tượng khác nhau, đây thật sự nói lên cái tâm từ bi của Thầy, nhằm mục đích hướng dẫn mọi người qua công án này mà có thể giác ngộ. Bát nhã như cơn mưa rào giữa mùa hạ oi bức, các cây cỏ đều cần nước từ cơn mưa này, để đâm chồi nảy lộc và vươn lên. Mỗi loại cây cỏ đều hấp thụ một lượng nước khác nhau nhưng đều có được lợi ích cho chính mình.

Với Bát Nhã thì cũng vậy, mọi người trong và ngoài cuộc đều trải nghiệm khác nhau, đều thu hoạch được nhiều ích lợi khác nhau cho chính bản thân mình. Nhưng chúng ta chỉ có được lợi ích thật sự từ công án Bát Nhã chỉ khi chúng ta VÔ NGÃ, không đặt cái TA của mình vào đó. Còn cái Ta thì còn phiền não, lúc đó Bát Nhã chính là phiền não, là chấp trước, là phân biệt, là vọng tưởng. Như thế thì trên đạo Bồ Đề không thể có thành tựu.

Là người xuất gia, nơi nào có duyên với ta thì ta đến mà tu tập mà giáo hóa chúng sanh, hết duyên hoặc chưa có đủ duyên thì ta đi. Lòng nhẹ nhàng, không vướng bận, không nuối tiếc. Bát Nhã hết duyên với ta thì ta đi. Cổ đức có câu:" Người xuất gia không sợ không có Chùa, chỉ sợ không có ĐẠO." Nếu ta có ĐẠO thì không cần lo gì hết, mọi việc đều được chư Phật, Bồ tát hộ niệm, các vị Long Thần Hộ Pháp giúp đỡ.

Nhìn lại cuộc đời Đức Thế Tôn thì thấy rõ, Ngài có bận tâm gì về đạo tràng không? Không. Cho đến các vị tổ sư đại đức như Ngài Lục Tổ Huệ Năng: Ngài cũng từng bỏ tự viện mà đi sau khi được truyền y bát từ Ngũ Tổ, ở ẩn trong rừng mười lăm năm. Ngài không có chấp trước, Ngài không có phiền não...Chúng ta là hậu bối, phải học hỏi từ chính cuộc đời của Đức Thế Tôn và Lục Tổ.

Lục Tổ có dạy:" Phàm là bậc chân tu thì không nhìn lỗi người." Chúng ta có làm được hay chưa? Chỉ thường nhìn lỗi mình, nhất định không nhìn lỗi người, với Bát Nhã và là những người trong cuộc thì chúng ta phải thấy rõ cái lỗi của mình, phải thấy rõ cái lỗi của mình...Họ, những người "đàn áp" chúng ta (theo cách gọi của một số đồng tu trong cuộc), chính là Đại Thiện Tri Thức, Đại Nghịch Hạnh Bồ Tát...họ giúp chúng ta tiêu trừ nghiệp chướng, giúp chúng ta trao dồi đức hạnh, tu Nhẫn Nhục Ba La mật. Cái ân này chúng ta cảm còn không hết nữa mà còn lại đi trách móc, đau buồn ư? Như vậy là Mê chứ chưa thật Giác Ngộ, dù tham thiền đến 8 vạn 4 ngàn công án mà không hiểu thấu việc này thì vẫn hoài công...Việc học Phật chưa thể có thành tựu và với công án thiền Bát Nhã này của Sư Ông đưa ra thì cũng không được lợi ích gì cả.


Trên đây là vài cảm nghĩ thô kệch của kẻ hậu học này muốn chia sẻ cùng các bạn đồng tu, chắc chắn còn nhiều thiếu sót, mong Quý Vị hoan hỉ bỏ quá cho.


Chân thành chia sẻ.

Tịnh Thái.

 

 
Bình luận (0)

Bạn có muốn bình luận cho bài viết này không?

Hãy Đăng ký / Đăng nhập để thể hiện ý kiến của bạn !!!